Ghi chú số 10: Bàn ủi và máy bay giấy

Bản nhạc Can you feel the love to night của Elton John vang lên, những giai điệu nhẹ nhàng đưa anh chìm dần vào giấc ngủ.

23h đêm, bỗng nhiên có tin nhắn. Là em.

Em làm anh thật sự bất ngờ, chưa khi nào em nhắn tin vào giờ này và muốn gặp anh vào giờ này cả. Cuống cuồng ngồi dậy mặc vội quần áo ra mở cửa.

Em đứng đó, cái dáng người nhỏ nhắn, mảnh khảnh như một cô thiên thần nhỏ xinh.

– Có chuyện gì vậy em?

Em không nói gì cả, chỉ cười cười nhìn anh. Em đứng cách xa anh lắm, khoảng cách của cả tình cảm và của cả con người.

bàn ủi và máy bay giấy

Anh cũng cười, và tặng em những cái quạt xếp bằng nhựa còn bọc trong giấy kiếng. Em lại cười. Nụ cười của sự ngại ngùng. Nhưng em không nhận, em dùng dằng trả lại cho anh. Rồi em bỏ về giữa màn đêm, mặc cho anh í ới gọi tên.

Và như không biết trời đất xung quanh, anh chạy theo giữ lấy em. Chân không, quần áo xộc xệch, và không có bất cứ gì trong người.

Ra tới đầu ngõ, anh đã giữ được tay em.

– Có chuyện gì vậy? Em kể anh nghe!
– …
– Kể anh nghe đi!
– …
– Kể anh nghe!

Em òa khóc.

– Em ngủ không được, em nằm mơ. Em mơ thấy những chiếc bàn ủi, nó ủi thẳng những chiếc máy bay giấy của em! Em rất sợ và em không thể nào ngủ được nữa, nó cứ ám ảnh em, cứ nhắm mắt là nó hiện ra…
– Anh hiểu mà, được rồi em nín đi.

Vừa kể em vừa ôm lấy anh, lúc đầu còn e dè nhưng càng lúc càng quyết đoán. Có vẻ như em đã chôn giấu rất kỹ như cái thói quen không thích trải lòng ra cho người khác của mình, em đã phải kìm nén rất nhiều, để rồi gặp anh và giải tỏa ra hết, đơn giản anh là người bạn của em, người mà em không coi là tình yêu nhưng lại là người em tin tưởng để gửi gắm những dòng tâm sự mỗi khi có chuyện buồn. Và anh nhận ra một điều, những chiếc bàn ủi đó một phần lớn do anh tạo ra cho em. Anh chỉ biết lặng người để em ôm và khóc.

Và rồi, giấc mơ kết thúc.

01/02/2013
nhathotinhtuyetvong

./.

Share Button

Share this post

Post Comment