Ghi chú số 14: Trăm năm bia đá vẫn còn mòn

Anh và em, từ những kẻ lạ lùng biến thành nỗi quen thân. Anh ý thức được hình ảnh của mình trong mắt em, và em ý thức được hình ảnh của anh trong mắt chính mình.

“Em từng thần tượng, từng tôn sùng anh như một vị thánh sống”.

Đây có lẽ là lời nói có tính sát thương rất cao đối với anh. Nếu ví từng chữ trong câu đó là một mũi kim thì có lẽ toàn bộ lời nói là một quả bom nguyên tử, không những giết chết anh mà còn làm cho thân xác và xương cốt anh không còn gì trong cõi đời này.

Đôi khi anh nói đùa rằng “thế gian thiếu gì ngọn cỏ lạ, tội gì yêu mãi nhánh hoa thơm?”, để thử xem phản ứng của em thế nào, để rồi em đã phải hờn dỗi, mặc dù giữa anh và em chưa (và chưa bao giờ) có một lời khẳng định về một tình cảm yêu thương.

tram nam bia da con mon

Từng ký ức cứ trở về trong đầu óc anh, một cách lan manh không theo thời gian cụ thể, nó cứ thoảng đến rồi vụt đi. Anh không biết phải viết gì, phải nói những gì và phải chứng minh điều gì. Vượt hơn ngàn cây số, ngồi với nhau một buổi chiều để bày tỏ mọi thứ và nghe em thất vọng về anh, về sự thay đổi trong anh. Từ một con người khuôn mẫu, yêu thơ văn, mỗi lời nói ra đều chứa đựng hàm ý đến thái độ nghiêm túc, cầu toàn đã làm em choáng ngộp như thế nào. Nay lại trở nên quá đỗi tầm thường, nhưng bao người đàn ông khác, cũng rượu cũng chè cũng cà phê, cũng xỉn cũng say cũng đàn bà…

Anh phải  nói gì đây nhỉ? Cuộc sống thay đổi làm cho một con người thay đổi, nhưng bản chất vẫn còn giữ nguyên đấy, nó chưa có cơ hội bộc phát trở lại. Liệu cứ cứng nhắc mãi như thế được không? Tất cả thông tin ập đến trước tuổi 22 đều là một chiều. Học hành, làm việc… đều khuôn mẫu, nề nếp, kỷ cương… Những cái gì duy nhất đến hoàn hảo thì khó lòng mà tuyệt đối. Ao trong không có cá, hồ đục lắm người câu. Khóc than làm gì khi mắt đã khô? Im lặng làm gì khi đã bị đày đọa quá nhiểu?

Lúc mới tìm hiểu, mọi thứ đều được tôn sùng hóa, hoàn hảo hóa, làm cho đối phương trở nên tuyệt vời một cách cao siêu. Nhưng rồi có người cứ sống mãi trong cái cao siêu đó mà quên mất rằng rồi ai cũng là con người cả thôi, cũng bình thường cũng suy tính thế thôi. Liệu rồi em có nhận ra được không? Suy nghĩ của em còn trẻ, em khao khát được quan tâm, chăm sóc, được dồn hết tình cảm yêu thương, được bên cạnh nhau và tạo ra những khoảnh khắc tuyệt vời. Rút cuộc, anh đã trở nên một phần ảo diệu.

Thay đổi, thay đổi và thay đổi. Thay đổi để thích nghi, để tốt hơn. Có thay đổi mới có tiến hóa, có loài người, có thế giới này. Vậy cứ khư khư bảo lưu quan điểm của riêng mình làm gì khi đã biết rằng sự thay đổi đó là điều tất yếu?

Một chiều gió thổi, sau đó là mưa bay, cả hai núp dưới mái hiên và cảm nhận từng hơi lạnh, lắng nghe tiếng mưa tí tách, vài giọt mưa li ti bám vào tóc, vào mi mắt, vào môi… Hai con người tưởng như đôi tình nhân hạnh phúc ấy đang cười đùa, đang chụp hình, đang che chở cho nhau. Nhưng rồi anh biết, trời sinh ra đôi ta không phải là để dành cho nhau, mà là để được nhìn thấy nhau và tiếp xúc với nhau rồi cho nhau những bài học quý giá và tinh khiết như sương mai.

Em gái và anh trai.

Người dưng và kẻ lạ.

Anh sẽ viết ra một bài thơ, à không, một đôi dòng thơ, hoặc có thể không là gì cả. Điều em muốn là thấy mình xuất hiện trong những dòng thơ anh. Anh là ai em cũng không biết được, em tìm làm gì khi không có một sợi dây…

Cái cũ chưa đi thì cái mới không thể nào đến được, trăm năm bía đá hẵng còn mòn,  nhưng vài năm thì tình cảm nó sẽ còn sơ sơ…

./.

15/6/2014

nhathotinhtuyetvong

Share Button

Share this post

Post Comment