Ghi chú số 1: Ôn lại kỷ niệm học trò

Từ lúc hết nhiệm kỳ Đoàn thanh niên đến giờ, đầu óc không còn phải suy nghĩ nhiều như trước. Thay vào đó, những cảm hứng, những cái nhìn bay bổng từ thời học sinh cấp 3 lại tràn về. Lại thêm dạo này cũng hay nói chuyện văn thơ, máu trong người lại sôi lên như một điều đương nhiên.

Đã từ lâu rồi, không còn cái thói quen làm một hai bài thơ hay là viết một vài đoạn văn trước khi đi ngủ. Cũng không hiểu sao, nhưng cùng thời gian đó, ngày xưa và bây giờ khác nhau nhiều lắm. Cuộc đời nó không như sách vở đã khái quát ra, đầy những cái mình không biết tới và biết tới mà chưa biết sâu rộng.

Lục lại cái tủ chứa đầy sách vở, những bài tập làm văn từ năm lớp 9 với nét chữ thẳng vẫn còn đó, và điểm 8 với lời phê mực đỏ vẫn thắm một cách tự hào. Rồi những tập thơ, tập truyện ngắn trên vở học trò đã úa màu thời gian nằm im lìm trong cái cặp xách tay nhỏ. Lật lại từng trang, từng kỷ niệm hồi mài đũng quần trên ghế nhà trường hiện ra rõ mồn mộn. Lạ thật, hồi đó vẫn chưa tiếp xúc với một tình yêu đúng nghĩa là gì nhưng cũng viết được nhiều và tưởng tượng được nhiều lắm. Chia tay, giận hờn, than khóc, chết chóc… đều có cả.Chắc lúc đó đọc nhiều, xem nhiều và tưởng tượng có cơ sở cũng nhiều.

Những tấm thiệp cũng bạc màu… Tình bạn tuổi học trò thật ngây thơ trong sáng, mà công nhận thời gian tàn nhẫn thật, có mấy tấm thiệp ai tặng mình cũng không biết, nhìn nét chữ cũng đoán không ra. Tiên trách kỷ hậu trách nhân, do ta cả thôi.
món quà tình yêu, nhathotinhtuyetvong
Vài món quà… Hũ sao giấy còn mới nguyên trong hộp, mở ra lắc lắc ngắm ngắm rồi lại cất vào hộp kín bưng. Cái hộp quà hình trái tim với những bông hoa bằng dây ruy-băng được xếp ngay ngắn, trên là những con rùa có chữ I, L, O, V, E, Y, O, U. Ý nghĩa nó vẫn còn đó, nhưng tình cảm thì không còn nữa. Cái khăn len còn nguyên trong túi, mở ra còn nguyên mùi hương, mùi nước hoa nhè nhẹ lại gợi về ngày xưa cũ… Những kỷ niệm không có tội, chúng đáng được trân trọng và giữ gìn, dù là trong bóng tối dày đặc.

Những cuốn sách. Được tặng có, mua có, sưu tầm có. Có cuốn sách đọc đi đọc lại nhiều lần, song cũng có cuốn chưa bao giờ đọc. Đó chính là cuốn Hạt giống của tâm hồn… Không hiểu sao bản thân không thích đọc những thứ hoa mỹ đó lắm, chỉ thích tìm trong thực tế phũ phàng và mặn chát mà thôi.

Bộ sưu tập tiền xu các nước. Bác đi Sing về cho, cũng thích và sưu tầm được khoảng trên 30, con số khá khiêm tốn và cũng cảm thấy không còn có hứng gì với nó nữa. Nó sẽ ở nguyên đó, mãi như thế…

Tài liệu các môn học, đề thi các loại. Những kiến thức giở ra như còn vang trong đầu. Tất cả được xếp lại gọn gàng đâu vào đấy…

Còn thiếu gì nữa nhỉ? Đó là những tờ báo mà bản thân có bài được in trong đó, không nhiều cũng không ít. Nó là tất cả một tuổi mộng mơ của ta với bồng bột và cứng nhắc, với bay bổng và lãng mạn. Tên và bút danh inh trên báo rành mạch, nội dung hiện lên rõ mồn một, được ta so từng câu từng chữ so với nguyên gốc… Nhưng đã không còn nữa rồi, mẹ đã đem đi trong khi ta còn mơ hồ trên KTX trường… Không vui lắm nên cũng không muốn ghi nhiều.

Một bộ dụng cụ sửa chữa điện với những dây nhợ loằng ngoằng, ốc vít cũ kỹ, cái mỏ hàn mới quăng vào… Những thứ giúp ta tung hoành phá phách không biết bao nhiêu mà nói.

Khép tủ lại như khéo một thuở học trò. Sẽ có lúc lục lại những thứ này, nhưng có lẽ sẽ phải mất rất nhiều thời gian sau đó.

./.
13/7/2012
nhathotinhtuyetvong

Share Button

Share this post

Post Comment