Lớp học trời mưa

Đó là một buổi chiều mưa, sau cái giờ chuyển tiết, vì không muốn bị trễ học nên chúng tôi phải đội mưa chạy từ phòng thí nghiệm Hóa học lên lớp mình ở lầu 2. Khi lên đến nơi, vì mưa rất to nên ai cũng ướt, rồi sét đánh, rồi cúp điện, tiếng mưa ào ào như trút hết nước, nhưng cô vẫn dạy, và chàng thi sĩ vẫn mơ. Anh ta mơ về cô bé ngồi cùng dãy, bàn nhất đang dương 4 mắt lên nhìn bảng, vì cô bé ấy quá lạnh lùng với một người ngồi bàn chót, âu cũng là sự trớ trêu của số phận…

lớp học trời mưa
LỚP HỌC TRỜI MƯA

Lớp học trời mưa lưa thưa chỗ,
Nhà đèn cúp điện tối om om.
Lời cô văng vẳng nghe chẳng được,
Những cái đầu ướt cứ khom khom.

Đầu dãy – góc dãy: chẳng nhìn nhau,
Cả hai lặng lẽ một hồi lâu.
Lỗi lầm đã có đâu cơ chứ,
Mà sao chẳng dám nói một câu…

Ầm ì tiếng sét đề đều nổ
Ánh chớp chói lòa giữa mưa tuôn
Ta ngồi góc dãy nhìn đầu dãy
Trời buồn lòng ta cũng buồn luôn….

./.
Hay Suy Tư
Long Thành, một chiều mưa, 2008

Share Button

Share this post

Post Comment