Quá nửa đêm đen rồi…

Quá nửa đêm đen rồi.

Dạo này đầu óc rối tung, bao nhiêu chuyện. Gia đình, học tập, bạn bè và cả “tình cũ”.

Anh không biết phải nói với e như thế nào nữa.

Chúng ta đã có một khoảng thời gian thật đẹp, với nhiều kỷ niệm. Buồn có, vui có, hạnh phúc có, đau thương có, hồi hộp có, lo sợ có, hờn ghen có, giận dỗi có… Rất nhiều cung bậc khác nhau, tạo thành 1 bản giao hưởng tình cảm có thể nói là hay với 2 đứa mình.

Khi mới quen, cả 2 đều thần tượng hóa đối phương, phô hết những mặt tốt của mình ra và luôn dành cho nhau thật nhiều tình cảm, sự quan tâm, chia sẻ…

Nhưng anh còn nhiều khuyết điểm, mà anh nghĩ là có thể e không thể chấp nhận được. E chỉ thấy được một nửa con người a, thấy được nụ cười, lòng nhiệt huyết, sự xông xáo đến nỗi bao đồng.

Anh còn nặng gánh hai vai, đời anh còn chưa là cái đinh gỉ gì cả… Mà e biết đó, dòng đời thì mặn chát với bao nhiêu điều phức tạp.
Có vẻ như chúng ta đã quá hiểu nhau, quá thân thuộc với nhau đến nỗi không còn lạ gì nhau nữa, nhưng đó chỉ là có vẻ thôi em à. Hiểu được một người đôi khi mất cả đời, và muốn hiểu người trước tiên ta phải hiểu chính bản thân mình đi cái đã.

Lỗi không tại một riêng ai, đó là sự nhàm chán do ko kiếm tìm được những thứ mới mẻ. Buổi bây giờ có ít ng chấp nhận với những gì mình đang có hết. Dần dần bộc lộ những quan điểm riêng mà khó có thể dung hòa, đặc biệt là trong các vấn đề nhạy cảm như quan hệ bạn bè, vật chất và sự quan tâm. Càng ngày càng xa nhau như những người xa lạ. Một mối quan hệ bền vững và lâu dài không thể tồn tại trên cơ sở đó được.

quá nửa đêm đen rồi

Đi học cấp 4, anh đã thay đổi nhiều nếu ko muốn nói là quá nhiều, thay đổi cách nhìn đời, nhìn người, cách suy nghĩ mộng mơ… Thay vào đó là những gì thuộc về thực tế. Anh có một ước mơ mà e có bao giờ biết đến? Vì e không nghĩ được hơn vậy. E đến từ một nơi khác anh, và e đã trải qua những thứ khác anh.

Giờ đây khi gần ra trường, anh nhận ra lý tưởng của mình không thay đổi, và mục đích vẫn còn đó, anh vẫn là chàng thi sĩ mộng mơ của ngày xưa, ngày chưa biết em và em chưa biết anh. Anh đang đi tìm lại mình trong những cuốn sách, những bài thơ dang dở và những dĩ vãng buồn.

Anh đã nói quá nhiều về anh, nhưng ở đây là anh nói sự khác biệt đó, một sự khác biệt rất lớn. Tuổi em còn trẻ như anh, và cuộc đời này còn rất nhiều người đàn ông tốt, đủ tiềm lực kinh tế và thấu đáo về tinh thần.

Vì thế, e hãy là e của ngày xưa, sự thay đổi không mang lại gì hết, những gì thuộc về bản chất thì khó lòng có thể thay đổi được.

Mối quan hệ của chúng ta đã là quá khứ, một quá khứ rất lâu rồi. Hãy để mọi chuyện được ngủ yên, đừng đánh thức nó dậy. Cả a và e đề có những người vây quanh, nhưng quan trọng là vây quanh vì gì. Em thì không nói, nhưng a đã quá chai sạn với nhiều thứ tình cảm rồi. Việc hàn gắn lại thì cũng ko mang lại lợi ích gì đâu. Giọt nước đã tràn ly khó có thể múc lại. 1 trái tim thủy tinh vỡ ra 2 mảnh, dù có gắn hay cỡ nào cũng còn đó 1 đường nứt. Da bị một vết thương tuy lành nhưng ko thể ko để lại sẹo dù nhỏ hay lớn. Yêu lại người cũ cũng như đọc lại một cuốn sách đã đọc rồi, đã biết trước kết cục thì liệu em có thể thay đổi được nó hay không?

Cuộc đời có nhiều cánh cửa, cánh cửa này đóng lại, nhưng lại có cánh cửa khác mở ra với em. Đừng ngừng hy vọng khi còn có thể.
Đừng quá lụy tình mà khiến mình thêm khổ đau. Hãy coi như là một giấc mơ phù phiếm, tỉnh dậy rồi cũng tan hết. Quay về với thực tại của mình, đó là bạn bè, là cha mẹ và là anh chị em. Sau biết bao nhiêu thứ, anh nhận ra gia đình mới là tất cả, và anh cũng hy vọng em nhận ra sớm hơn điều đó.

Những lời a nói tuy rời rạc nhưng nếu e đọc kỹ sẽ nhận ra mọi thứ, hy vọng e hãy tỉnh táo lại, và thật sự thì a ko muốn làm tổn thương thêm một ai nữa. Vốn dĩ anh lạnh lùng quá, đừng để anh phải lạnh lùng hơn nữa em nhé.

Lời cuối, mong em hãy xóa hết những gì của chung 2 đứa. Trở về thực tiễn thôi em à…

Chào em.
22/6/2012

Share Button

Share this post

Post Comment