Quá nửa hồn đen

Người đi một nửa hồn tôi chết
Một nửa hồn tôi hóa dại khờ…

2 câu thơ của Hàn Mặc Tử ám ảnh tôi một thời gian dài học cấp 3, và khi tìm hiểu tiểu sử của nhà thơ này, tôi càng ngỡ ngàng hơn nữa với ông và với trường thơ Loạn của ông… Đầy đau thương và mộng tưởng…

Và rồi bài thơ này ra đời…

QUÁ NỬA HỒN ĐEN

Nắng đâu rồi? Hồn tôi đen quá nửa!
Rọi vào tôi cho đôi mắt xanh ngời,
Cho yêu thương quay về trong kỷ niệm,
Cho đêm dài biến mất trong chơi vơi.

Còn đâu nữa? Huy hoàng và bóng nguyệt,
Phố đêm buồn đôi tay ấy trong nhau.
Dựa bờ vai ngắm tường màu cỏ ướt,
Thời gian trôi cùng ở lại phía sau.

Có tình yêu nghĩa là có nước mắt,
Có gặp gỡ nghĩa là có chia ly.
Con đường tình tự dung người chẳng bước
Và rồi… ta… lạc mất một hướng đi…

Người đau khổ khi mà tình đau khổ,
Người chết đi tình có chết bao giờ!
“Ôi tình ái! Sai lầm của tạo hóa”,
Lời ai oán của những kẻ ngu ngơ!

Ai tiếc gì những cảnh của giấc mơ,
Thất tình ư? Sao không vờ như thế?
Sự giả dối có bao giờ là trễ!
Có bao giờ hủy hoại phút đê mê!

Trời ban cho một trái tim màu huyết
Mãi theo tình và giữ mãi chữ trinh,
Nên chiều tà không chờ đợi bình minh
Lão thời gian bất thình lình vấp ngã!

Trong suy tư một màu đen duy nhất
Ai phân biệt mất mát với thương đau
Giữa im lặng và tự mình cam chịu
Giữa khởi đầu và kết thúc quá mau…

./.
13/11/2008
Hay Suy Tư
(Nếu tinh ý, bạn có thể nhận ra tên của 2 nhân vật trong 1 câu thơ của bài này).

quá nửa hồn đen

Share Button

Share this post

2 thoughts on “Quá nửa hồn đen

  1. quá hay luôn ông à.h tôi mới biết thánh cuả haivl quả thật là 1 nhà thơ tuyệt đến như vậy.mong đọc đc thêm nhiều tác phẩm nữa của ông.

    Reply

Post Comment