Thị trấn 19 giờ

Chuyển lên Bên Hòa gần được ba năm rồi, ngôi nhà cũ vẫn còn đó những kỷ niệm hơn chục năm trời gắn bó với hình bóng của người bố tận tụy. Con đường, bóng cây, góc tường ở thị trấn Long Thành vẫn còn nguyên những kỷ niệm khó nhạt nhòa…

Nơi ấy, tôi đã có 1 chút xao xuyến với một cô bé đánh bóng chuyền rất hay.

thị trấn 19 giờ
19 giờ, đèn lên, thị trấn…

Và bài thơ này tôi viết lên, nhưng em không bao giờ được nhìn thấy nó… Hãy để ký ức mãi đẹp và trong sáng như chính nụ cười và ánh mắt của em…

THỊ TRẤN 19 GIỜ

Khi em nói chia tay
Thị trấn buồn như lòng anh vậy đó
19 giờ mà cứ ngỡ mưa bay
Là ánh mắt hay nụ cười giấu kín?
Chỉ hai người đối diện một trời mây
Có lẽ nào trong quán vắng tối nay
Anh lại thiếu một người thương bên cạnh?

19 giờ trở đi, thị trấn
Trên đường dài một người trước người sau
Anh về trước mà phải đâu về trước
Dựng góc tối và đợi một hồi lâu
Khi em đến anh nào đâu bên cạnh?
Chỉ một mình
Chầm chậm giữa mưa ngâu…

19 giờ đèn lên, thị trấn
Ánh sáng này từng ngập trong mắt em
Chỉ nhìn qua nhưng không là tất cả
Em thẹn thùng cúi xuống
Tôi cười đưa tay
Món quà đầu tiên có lẽ nào thành duy nhất?
Để trong dòng đời tất bật
Một tôi và một em

Biết nói gì hơn lúc này nữa?
Một ngày dài cũng đã trôi qua
Liệu thời gian có xóa nhòa tất cả
19 giờ – Một thị trấn trong tôi?

./.
24/8/2009
Hay Suy Tư

Share Button

Share this post

Post Comment